Bài viết tri ân thầy cô hay và ý nghĩa nhất (4 mẫu) | L2r.vn

Những lời tri ân hay nhất dành tặng thầy cô giáo  1

Thầy, các cô kính mến!

Bốn năm học trôi qua cùng bao kỷ niệm thân thương, hôm nay thấy bạn bè truyền tay nhau cuốn sổ lưu bút, con bất giác giật mình. Phút chia tay đã đến nhanh như gió thoảng, cuốn theo bao nỗi nhớ. Lòng con chợt thắt lại. Còn đâu nữa bạn bè cùng nhau 4 năm đèn sách, còn đâu nữa bóng dáng thầy cô, những người nâng bước chân đầu đời của con, chắp cánh những ước mơ của con bay xa, xa mãi. Mới ngày nào, con vào trường trong sự chào đón nhiệt tình, bao dung của thầy cô thế mà nay đã trở thành kí ức. Trong suốt 4 năm học, thầy cô đã dạy cho chúng con bao điều hay lẽ phải, truyền cho chúng con những cảm hứng trong học tập và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Bốn năm ấy chúng con gây ra không ít lỗi lầm, thất vọng cho thầy cô. Bây giờ nghĩ lại con thấy ân hận vô cùng. Vì con cũng như các bạn, đều muốn để lại trong lòng thầy cô những kỷ niệm đẹp nhất.

Đã qua rồi những buổi chiều con cùng các bạn vừa ngồi học, vừa đưa ánh mắt nhìn qua cửa sổ những cành hoa sữa đung đưa trong nắng, toả hương thơm dịu nhẹ. Qua rồi những tiếng giảng bài trầm, ấm của thầy, cô; những buổi ra chơi ngồi nơi gốc cây phượng già mơ mộng về tương lai phía trước ….. Có lẽ bốn năm học dưới mái trường THCS thị trấn ….. chính là những ngày tháng đẹp đẽ, trong trẻo vô tư nhất cuộc đời con và các bạn. Giờ đây đến phút chia tay, nhìn những cảnh vật bình dị thân quen hàng ngày con chợt thấy tiếc nuối vô cùng. Làm sao có thể kể hết những ân cần, công sức mà thầy, cô đã bỏ ra để dạy chúng con nên người. Thầy, cô đã làm thức tỉnh những hoài bão đang say ngủ trong con, khơi gợi trong con những suy nghĩ tích cực, lạc quan vào cuộc đời. Chúng con muốn lớn lên nhưng lại không hề muốn rời xa. Chúng con muốn lưu giữ mãi những kỷ niệm thân thương nơi này, muốn ghim chặt những lời dạy bảo của thầy cô vào trong ký ức. Con biết trước mắt con là cả một chặng đường dài với bao thử thách và chính mái trường THCS ….., chính những con người đang say sưa cần mẫn làm việc nơi này sẽ là động lực giúp con vượt qua vấp ngã, trắc trở. Thời gian trôi đi, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tấm lòng con dành tới thầy cô, bạn bè không bao giờ đổi thay. Dù mai này mỗi đứa một nơi, được làm quen với môi trường mới, trường, lớp mới, thầy cô mới nhưng những hình ảnh thân thuộc nơi này sẽ sống mãi trong lòng chúng con, không bao giờ phai mờ. Ngồi dưới tán cây xanh mát, nghe tiếng ve kêu da diết con nghĩ đến lời bài hát “Người thầy năm xưa”. “Hạt bụi phấn đừng vội rơi lên mái tóc thầy cô và thầy cô còn mãi nâng bước chân trẻ thơ”. Rồi đây bao lớp trẻ sẽ lớn lên trong sự dìu dắt ân cần của thầy cô, sẽ có bao nhân tài cho đất nước trưởng thành từ ngôi trường này. Chúng con sẽ mãi khắc ghi công lao của thầy cô. Những lời dạy bảo của thầy cô sẽ theo chúng con suốt cuộc đời. Tình cảm mà thầy cô dành cho chúng con cũng giống như nghề giáo, thật tươi đẹp và cao quý.

Hôm nay ngày .. tháng . năm 20.., tại sân trường THCS …., ngày tổng kết năm học diễn ra vô cùng long trọng cùng sự háo hức, phấn khởi, tưng bừng của các em lớp 6, 7, 8 khi sắp được đón một kỳ nghỉ hè thú vị; nhưng đối với học sinh cuối cấp chúng con lại là sự nghẹn ngào, tiếc nuối và nỗi nhớ nhung. Con mong thời khắc này đừng trôi qua … Buồn lắm, buồn lắm khi phải xa thầy, xa trường, xa bạn. Con xin dành lời tri ân chân thành, sâu sắc nhất đến các thầy, các cô – những người lái đò đưa chúng con qua dòng sông tri thức; những người khai sáng ước mơ, hy vọng cho lớp lớp học trò trong đó có lớp trò chúng con hôm nay. Thay mặt cho các bạn con cũng gửi lời cảm ơn đến cha, mẹ – những người đã có công sinh thành và cùng thầy, cô dưỡng dục chúng con nên người. Chúng con mãi ghi nhớ công ơn trời biển mà thầy, cô và cha, mẹ dành cho chúng con.

Cuối cùng con xin kính chào các thầy, các cô, chúc các thầy, các cô mãi mạnh khoẻ, gia đình hạnh phúc và tiếp tục đào tạo ra nhiều nhân tài cho quê hương, đất nước. Chúc các em học sinh khối 6, 7, 8 ở lại học tập chăm chỉ, rèn luyện, phấn đấu trở thành người trò giỏi, con ngoan không phụ lòng thầy cô, cha mẹ.

Con xin chân thành cảm ơn!

Những lời tri ân hay nhất dành tặng thầy cô giáo  2

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo kính mến! Thưa các bạn học sinh thân yêu!

Thế là một mùa hè nữa lại về… những chú ve cất lên bản đồng ca bất tận, ánh nắng chói chang và những chùm hoa phượng đỏ rực như đốt cháy trong lòng con bao nỗi niềm luyến tiếc. Vẫn sắc màu ấy, vẫn âm thanh ấy nhưng có lẽ, mùa hè này thật đặc biệt với chúng con.

Cha mẹ kính yêu, trong suốt 4 năm không ngừng nỗ lực học tập, con như thấy mình trưởng thành, chững chạc hơn rất nhiều. Nhưng con hiểu ra rằng, mình chưa bao giờ thổ lộ tình cảm hay lòng biết ơn đối với cha mẹ.

Hôm nay, nhân ngày lễ tri ân trưởng thành, trong bầu không khí trang trọng, ấm cúng vô cùng, con muốn nói lên những tình cảm bấy lâu nay con muốn bày tỏ với cha mẹ. Cảm ơn cha mẹ nhiều lắm, cảm ơn đã sinh ra con và dành cho con tình yêu thương vô bờ bến. Giờ con đã 15 tuổi rồi, vậy là đã 15 năm con được sống trong niềm hạnh phúc, yêu thương và chở che của cha mẹ. Con vẫn đang từng bước tiến tới hành trình của ước mơ với hành trang là tri thức mà thầy cô đã chỉ dạy và nguồn sức mạnh tinh thần to lớn mà cha mẹ đã dành cho con.

Người ta thường nói: “Công cha như núi Thái Sơn; Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Và thật đúng như vậy, khi trưởng thành, khôn lớn con hiểu ra rằng cha mẹ đã luôn gánh phần cơ cực để con có hình hài khỏe mạnh.

Con vẫn nhớ như in những lần ốm nặng, mẹ đã luôn bên con và lo nghĩ đến hao gầy. Mẹ dỗ dành con từng viên thuốc, từng miếng thịt cháo. Lo lắng đến nỗi quên ăn quên ngủ. Bởi có lẽ với mẹ, con là nguồn sống, là niềm tin, là hạnh phúc quý giá.

Con biết rằng dù có đi bất cứ đâu trên trái đất này, ánh mắt mẹ sẽ luôn dõi theo con. Đối với con, mẹ không chỉ là một người bạn thân mà còn là một điểm tựa vững chắc, mang đến cho con những chia sẻ lớn lao. Mẹ cho con những lời khuyên hợp lý, luôn động viên con nhẹ nhàng rồi đến ôm ấp con vào lòng đầy ôn nhu khi con vấp ngã. Con thực sự biết ơn mẹ vì mẹ luôn dành cho con những gì tốt đẹp nhất. Con chẳng biết khi nào mình đủ lớn khôn để có thể báo đáp lại cha mẹ.

Bên cạnh tình mẹ dịu dàng, con còn được sống trong tình cha ấm áp. Tình cha dành cho con được thể hiện qua những lời dạy nghiêm khắc như cây đại thụ bám rễ thật sâu để bảo vệ gia đình. Mẹ là tình cảm, cha là lý trí. Mẹ dịu dàng, cha kiên cường. Vì thế, con đã được sinh ra là người kiên cường nhưng có trái tim ấm áp.

Cha vẫn luôn rất nghiêm khắc vậy nên nhiều lúc khiến con quên đi rằng, những lúc cha dùng roi vọt làm con khóc, nước mắt cha cũng chảy trong lòng. Thật hạnh phúc biết bao khi được làm con của cha mẹ.

Cha mẹ kính yêu, con mãi mãi biết ơn sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ. Con tự hào vì có thể sống trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương…

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo kính mến! Thưa các bạn học sinh thân yêu!

Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu cha mẹ là đấng sinh thành thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng em ở trường. Còn nhớ khi bước chân qua cánh cổng trường rộng mở, ngôi trường bình dị, nhỏ bé, khiêm nhường như bao ngôi trường khác nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu điều thiêng liêng, lớn lao.

Trong 4 năm học tập tại trường THCS Võ Thị Sáu, chúng em được hưởng trọn niềm vui dưới ngôi trường thân thương này. Ở đây, thầy cô là người dìu dắt đồng hành cùng chúng em trên con đường rèn đức, luyện tài. Thành công mà chúng em hôm nay có được là nhờ công các thầy cô.

Thầy cô không chỉ là người thầy trên bục giảng, mà còn là người thầy trên đường đời. Dạy chúng em nâng niu một bó hoa, biết trân trọng một cành cây, dạy cho chúng em một lời chào nhân ái, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của đôi bàn tay từ đó chúng em biết trân trọng, nâng niu những gì gần gúi, giản dị nhất để mỗi sớm mai đến lớp lại càng thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, thầy cô…

Hình ảnh của thầy cô, bạn bè… chúng em sẽ lưu giữ mãi trong sâu thẳm con tim này, nơi ấy mang tên trường THCS Võ Thị Sáu”.

Những lời tri ân hay nhất dành tặng thầy cô giáo  3

Thầy, các cô kính mến!

Vậy là chỉ còn một tuần học nữa là em sẽ phải xa mái trường Trung học cơ sở Vĩnh Lộc thân yêu, rời xa các thầy cô, rời xa bạn bè rồi.Tuy nhiên trong suốt bốn năm học ròng rã, các thầy cô đã để lại cho em nhiều kỉ niệm vô cùng đáng nhớ, những công lao dạy dỗ, chăm sóc cho em, giúp đỡ em để rồi sau này em mói cảm ơn chân thành và ghi lòng tạc dạ.

Khi lần đầu tiên em bước vào mái trường này, em luôn có những điều e dè, bỡ ngỡ nhưng các thầy cô lúc nào cũng giúp đỡ tận tình cho em để em có thể quen thuộc với mái trường này hơn.Rồi trong suốt bốn năm học, các thầy cô luôn dạy dỗ cho em kiến thức, dạy dỗ cho em đạo đức để em trở thành một học sinh tốt của trường.Rồi thầy cô cho em biết bao những kỉ niệm vui buồn mà em luôn luôn ghi nhớ trong lòng, không bao giờ quên được, luôn c ảm ơn công lao của các thầy cô.

Nếu như khi ôn lại tất cả những kỉ niệm mà thầy cô giành cho em thì những kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là với cô Hằng.Em luôn luôn nhớ cái ngày đầu tiên em gặp cô là trong một lần khi văn nghệ hôm đó nghỉ và lúc này cô cùng với các học sinh khác lao động và em cũng đã tới để lao động cùng cô.Rồi em biết cô là một cô giáo dạy toán và đã tận tình dạy dỗ chỉ bảo cho em.Khi buớc năm học thứ ba hay khi em học lớp 8, cô bắt đầu giảng dạy cho em và các bạn, em lúc nào cũng nhớ về những ngày cô dạy em, chỉ bảo cho em.Khi bước vào việc học đội tuyển, em xét thấy rằng:Mình chỉ là đứa học chăm chỉ, trí thông minh không cao nhưng với niềm khao khát học toán, em đã được cô chọn vào đội tuyển và đó mới là những chùm kỉ niệm vô cùng đáng nhớ.Khi học cô luôn nói về những câu châm ngôn của các cụ để lại, những câu nói về kinh nghiệm học toán mà em vô cùng thích, thích nhất là các câu: “Môn toán là môn đòi hỏi phải có tư duy nhanh, nói đây cây Hà Nội lay”, “Đừng có lao vào như con trâu tốt trong nhà”, “Lúc nào cũng phải hiểu thấu đáo về mặt vấn đề”, “Khi tư duy, lúc nào cũng phảI đặt ra một số câu hỏi”,…ĐôI khi, đã có những lúc em mắc nhiều sai lầm khi học toán đã làm cho em hai lần phải rơi nước mắt nhưng cô vẫn động viên, làm cho em vững vàng hơn.Cô hay nói với em rằng: “Tường tuy chăm học, chăm lắm nhưng đọ nhạy bén về toán học chưa cao, chưa hiểu thấu đáo về mặt vấn đề, chưa có bản lĩnh” để rồi sau này em có thể vững vàng và bản lĩnh hơn.Còn nhớ một lần, em đã phải đứng trước hai sự lựa chọn vô cùng khó khăn, đó là việc đI theo đội tuyển toán hay là sử, cuối cùng em đã chọn đội tuyển toán mặc dù khi học môn đấy đối với em lại vô cùng khó khăn, nhưng với niềm đam mê và sự dìu dắt, dạy dỗ của cô, em bây giờ cũng đã trở thành học sinh giỏi toán tuy ít độ thông minh và chỉ có sự chăm chỉ nhưng đã có cố gắng nhiều, quyết đoán và bản lĩnh hơn so với trước đây.Em vô cùng cảm ơn cô về tất cả những điều đó.

Nếu như có nói về văn học thì em phải nói rằng em là một đứa học văn tốt, có thể gọi là sở trường thì đối với việc viết văn lại là mộ chuyện khác.Em viết văn một cách khiêm tốn, cũng có thể gọi là kém nhưng nhờ có sự giúp đỡ của cô Hợp, em đã viết văn khá hơn.Em từng gặp cô đã lâu và đã được cô dạy dỗ, dìu dắt suốt hai năm học qua.Cô luôn dạy cách làm văn, ngoài ra dạy cả đạo lí làm người.Đó là những điều vô cùng thắm thía đối với em.Còn nhớ có một lần khi em nhận được bài viết văn của em chỉ được có 4 điểm, vừa đọc điểm cho cô xong,cô nói với em rằng: “ Bài viết của em cũn thiếu cảm xúc, sao vậy em? Có điều gỡ cần cụ giúp đỡ không? ”. Sau lúc đấy, tôi đã bắt đầu cố gắng học nhiều hơn nữa để cho đến bây giờ cô có nhiều lời khen ngợi đối với em và bây giờ không chỉ học về văn bản, tiếng Việt đã tốt mà cả môn viết văn, cáI môn mà đã tưng làm cho em “Bao phen điêu đứng” mà bây giờ đã khá hơn rất nhiều so với trước đó.Tất cả những điều đó, em luôn cảm ơn cô về những năm đã dạy dỗ em.

Rồi sau đó là đến cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của lớp em, là cô giáo dạy môn lịch sử với nhiều tâm huyết.Nhờ sự dạy dỗ của cô, em cũng là một người học giỏi về lịch sử nhờ có sự chăm chỉ cao.Nhờ thế mà lần nào kiểm tra hay thi môn lịch sử, em lúc nào cũng đạt kết quả cao.Em cảm ơn cô về những điều mà cô đã giành cho em.

Rồi phải nói đến cô Thanh, cô giáo dạy môn vật lí, cô thấy em tuy học không khá môn vật lí nhưng với sự dạy dỗ của cô, em giờ học môn vật lí đã giỏi lên.Không những thế, cô còn để lại nhiều kỉ niệm vui.Lúc nào cô cũng tươi cười với chúng em, em hay xin kẹo cô,…Tất cả đáng nhớ lắm!Em cảm ơn cô về tất cả những điều đó.

Khi nói đến thầy Đức và thầy Ngọc thì em vô cùng thích thú vì hai thầy là hai người dạy về các môn nghệ thuật, đó là mĩ thuật và âm nhạc.Đối với môn âm nhạc, với năng khiếu bẩm sinh cộng với sự chỉ bảo, dạy dỗ của thầy, em đã hát hay hơn.Đối với môn mĩ thuật, em lại thấy vô cùng khó khăn, tuy cả 10 đầu ngón tay đều có hoa tay nhưng lại vẽ chẳng khá khẩm một chút nào.Tuy nhiên với sự giúp đỡ của thầy Ngọc, em đã vẽ khá hơn so với trước.Ngoài ra, hai thầy lại vô cùng vui tính.Thầy Đức hay đánh bóng bàn với các thầy và đã có lần dạy em.Còn đối với thầy Ngọc thì thầy lại có thú nuôi cây cảnh và chim cảnh.Thầy có rất nhiều bức tranh đẹp và được trưng bày một số tại các triển lãm nghệ thuật, bởi những điều như vậy, tôI đã đặt cho thầy cái iệt danh là “Đại danh hoạ”

Bây giờ thì hãy nói về môn thể dục. Em luôn thốt lên vì mình béo mà việc vận động lại khá khó khăn, vượt khả năng của mình.Nhưng nhờ có cô Hương dìu dắt, giúp đỡ mà em đã học thể dục khá hơn so với trước đây.

Sau đó là đến cô Loan, cô Hồng, cô Lan, cô Nguyệt, thầy Ngọc Anh cũng đã dìu dắt, giúp đỡ em, mang cho em nhiều kỉ niệm mà em không bao giờ có thể quên được.

Cuối cùng là thầy hiệu trưởng, thầy Phương.Tuy em và thầy chỉ gặp nhau chưa đầy một năm nhưng thầy đã cho em nhiều kỉ niệm sâu sắc. Em còn nhớ khi thầy dạy lớp em bài về sông Bạch Đằng, thầy luôn đọc những bài thơ vô cùng hay của nhiều những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử.Em lúc nào cũng muốn được tiếp xúc với thầy nhiều hơn, nói chuyện với thầy nhiều hơn nữa, nhưng thời gian đã không cho phép hai thầy trò gặp nhau nữa rồi.

Cuối cùng, trước khi kết thúc.Em gửi lời cảm ơn cho tất cả các thầy cô giáo vì những gì các thầy, các cô giành cho em, em vô cùng cảm ơn và vô cùng và luôn ghi nhớ tất cả những kỉ niệm mà các thầy cô mang đến cho em.Sau này, khi em bắt đầu chuẩn bị học cấp 3, xa mái trường này và thầy cô mãi mãi thì em sẽ không bao giờ quên các thầy cô và mái trường đã mang lại vui buồn đến cho em.Nếu có thể, em mong là sẽ gặp lại các thầy cô vào một dịp nào đó, và có thể lại là mái trường mang nhiều kỉ niệm này.

Những lời tri ân hay nhất dành tặng thầy cô giáo  4

Cô Liên kính mến

Con đò mộc mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy sang sông.

Cứ mỗi lần đọc lên câu thơ này lòng em lại dạt dào cảm xúc. Một cảm xúc khó diễn tả. Dường như nó đã ấp ủ trong lòng từ bấy lâu và đợi đến lúc này nó bỗng trào lên. Người thầy mang trong người một sự nghiệp cao cả – đó là sự nghiệp trồng người.

Những người gần như hi sinh cả cuộc đời để âm thầm dõi theo bước đường của chúng em, người đã gián tiếp tiếp thêm sức mạnh, thêm tri thức để chúng em không ngỡ ngàng và tự tin bước vào đời. Người thầy vẫn lặng lẽ đứng đó, chứng kiến từng thế hệ này sang thế hệ khác, chứng kiến những thành quả của thầy-những thành quả sẽ trực tiếp đi xây dựng đất nước. Công lao của thầy như những vị anh hùng vô danh, tuy không lưu vào sử sách nhưng sẽ được mọi người ca ngợi đến ngàn đời…..

Nhân ngày lễ tri ân của trường. Em muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người cô giáo và cũng là người mẹ thứ 2 của em. Cô giáo Phạm Kim Liên. Em mong cô cho em gọi cô bằng tiếng gọi thân thương nhất từ tận đáy lòng! Mẹ. Người luôn lắng nghe và thấu hiểu cảm nhận của chúng con. Là một người thầy khi giảng dạy và là luôn lắng nghe và sẻ chia những cảm xúc đầu đời những lời động viên nhẹ nhàng nhưng vô cùng quan trọng đối với chúng con. Là một hiệu trưởng năng động sáng tạo cả trong công việc và phong cách giảng dạy. Cô không làm các công việc một cách thụ động mà chủ động để ra phương hướng cách giải quyết một cách triệt để. Cô và học sinh cùng tham gia các hoạt động chung của trường nên giữa cô trò dường như có một mối liên kết dặc biệt. Những cây cỏ dại mọc trong bồn hoa, những cành lá héo khô, cô tự tay chăm sóc tỉa cành không cần ai giúp. Ở nhà cô là một người hàng xóm tốt bụng. Cô coi trường là ngôi nhà của mình, coi làng xóm nơi đây như chính bà con anh em, quê hương của mình.

Cô còn nhớ không, Vào mùa hè năm ngoái cô đi du lịch cùng trường. Cũng là ngày sinh nhật của con. Cô đã gọi điện để chúc mừng con và nói cho con nghe về ý nghĩa của ngày đó. Khi về cô còn mua quà cho cả xóm. tuy nó chỉ là những món quà nhỏ nhưng nó lại mang một ý nghĩa rất lớn.

Con nhớ nhất là lần thi học sinh giỏi của trường. con rất thích môn toán và con hy vọng rằng con sẽ đạt được kết quả cao cả trong kỳ thi học sinh giỏi cấp trường và cấp huyện. Đó cũng là lúc cô nhận nhiệm vụ ôn tập buổi hai cho chúng con. Cô nói rằng con có khả năng trong môn văn và sẽ có thể đạt được giải cao. Cô muốn con suy nghĩ chuyển sang học môn văn và dù con quyết định thế nào thì cô cũng tôn trọng quyết định đó. Tuy con rất thích môn văn nhưng toán là môn con đam mê nhất. con vẫn quyết định học toán. Đến kỳ thi con đã không làm được bài. Con thất vọng và buồn rầu. Mỗi khi gặp cô con lại cảm thấy xấu hổ và có lỗi. Nếu như con chuyển sang học văn thì có lẽ đã đạt được giải. Con biết rằng người buồn nhất không phải là con mà chính là cô. Cô tiếc cho con, và cô muốn con có thể phát huy khả năng của mình trong môn văn học. một cơ hội đã đến với con Cô đã xin PGD cho con làm bài kiểm tra văn nếu được con sẽ được thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Con biết rằng danh dự của cô đã được lấy ra để đặt cược cho con có một cơ hội… Trong vòng một tháng cô dốc hết tâm sức vào việc dạy học cho con. Ban ngày cô ở trên trường làm việc, đến tối cô lại xuống tận nhà con chỉ bảo cho con. Cách dạy của cô rất đặc biệt không như ở trên trường. Cô nói một cách thiết thực áp dụng vào thực tế để con hiểu. Thật sự cô không chỉ dạy cho con học mà con là người dạy cho em lẽ sống ở đời, thế nào là lẽ phải.

Nhiều lúc Con cảm thấy bất lực. Cô đã đặt vào con một niềm tin quá lớn, con sợ mình sẽ không làm được nhiều lúc con định bỏ cuộc. Rồi cũng chính cô lại cho con niềm tin thổi vào con sự đam mê cho môn văn. Con cảm thấy mình thật hạnh phúc. Đây là lần đầu tiên một cô hiệu trưởng lại phải xuống nhà của học sinh để dạy học. Chính vì vậy con quyết tâm học thật tốt để đền đáp lại công ơn của cô. Hôm nào cũng vậy sáng học chiều học tối học, Nhiều lúc con kiệt sức, hết niềm tin nhưng cứ nghĩ về cô hằng ngày phải làm bao công việc trên trường việc gia đình đến tối lại phải xuống tận nhà kèm con học, cô còn mệt hơn con nhiều lần cô không nản chí thì sao con có thể làm như vậy Đó chính là liều thuốc giúp con quên đi khó khăn mệt nhọc. Ngày con đi thi tỉnh cô đã nói với con cố gắng thi thật tốt đọc kỹ bài. Lúc ra khỏi phòng thi người con muốn gặp nhất chính là cô. con muốn khoe với cô là con làm được bài rất tốt. Chờ đợi kết quả chính là thời điểm cả 2 cô trò vừa vui mừng hồi hộp xen lẫn lo sợ. Kết quả cuối cùng cũng có con đạt giải 3 cấp tỉnh là người được giải văn cao nhất huyện. Cô vui mừng khôn siết. Nhận được tin cô xuống nhà thông báo con muốn chạy đến ôm lấy cô như con chim nhỏ muốn được mẹ chăm sóc. Thành tích của con chính là của cô cho. Nếu không có cô con sẽ chẳng có cơ hội để phát huy khả năng của mình. Bước chân lên bục nhận giải cầm giấy khen trong tay con muốn hét lên rằng con hạnh phúc quá con đã hoàn thành được ước mơ của mình. Cảm ơn cô. Người đã cho con nghị lực để bước đi trên con đường mình đã chọn. Con hạnh phúc và con biết rằng cô rất tự hào về con.Con không biết phải đền đáp công ơn của cô thế nào. Con sẽ cố gắng học tập thật tốt, Cố gắng đạt được thật nhiều giải cao.Niềm vui lại nối liền niềm vui vì con được nhận học bổng. Sống trong niềm hạnh phúc nhưng con không quên đây là năm em cuối cấp, áp lực thi cử rất lớn vì thế con cần có những phương pháp học tập có hiệu quả. Người luôn đứng đằng sau trằn trọc suy nghĩ mỗi đêm cho chúng con phương pháp học tập tốt nhất luôn ở bên cạnh dõi theo và lo lắng cho chúng con đó chính là cô . Mỗi ngày trôi qua Cô lại có thêm hàng trăm nỗi lo, lo cho chúng con có đủ sức khỏe để chuẩn bị thi không, Lo cho từng bạn học yếu đến khi có thể học khá hơn, cô lo cho chúng em nhiều lắm, nhiều đến nỗi quên đi sức khỏe của bản thân.. Có mấy ai hiểu được những hi sinh thầm lặng lớn lao của thầy cô, Thầy cô ơi! Những công lao của thầy cô chúng con đều ghi nhớ hết

Con biết hàng đêm khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ nhưng bên ánh đèn, bên trang giáo án cô của con vẫn miệt mài soạn bài để kịp ươm những mầm xanh. Sự hi sinh thầm lặng đó của cô tất cả cũng chỉ vì tương lai của chúng con.Rồi mai đây, khi phải chia tay với mái trường, xa thầy cô, xa bạn bè nhưng em vẫn luôn là một học trò bé bỏng ngày nào, vẫn muốn được nghe những lời dạy dỗ tận tình của cô. cô ơi! Giờ đây đứng trong thời khắc thiêng liêng này lòng em nghẹn lại không sao nói lên lời. Em còn muốn viết, viết nhiều hơn nữa để tỏ lòng biết ơn thầy cô nhưng em biết dù có nói bao nhiêu cũng không sao kể hết công lao to lớn của thầy cô.Thầy cô yêu mến! chuyến đò thầy cô đưa giờ đã cập bến, con chim non đã đủ cánh để bay đi tìm đến những chân trời mới khám phá những điều mới mẻ những điều chúng con chưa biết, sự chuẩn bị chu đáo của thầy cô đã cho con đủ hành trang để bước đi trên con đường tương lai. Nhưng dù có bay đến chân trời nào thì chúng em không bao giờ quên được mái trường THCS Vinh quang, nơi đây có đội ngũ các thầy cô giáo mà em kính yêu vô cùng. Em xin cảm ơn, ngàn lời cảm ơn công lao dạy dỗ của thầy cô giáo suốt 4 năm qua. Thầy cô không chỉ là người đưa chúng em khám phá những chân trời tri thức mà còn dạy chúng em những bài học làm người, dạy chúng em biết đối nhân xử thế, dạy chúng em biết yêu thương. Trong phút chia tay đầy vấn vương em xin gửi đến tất cả các bạn lời nhắn nhủ ” Các bạn ơi! Chuyến đò đã cập bến, xin hãy hãy đừng quên người đưa đò đó chính là những người thầy của chúng ta.

Thời gian vẫn cứ trôi, những trang giáo án vẫn miệt mài trong đêm, không gian lặng lẽ, chỉ còn lại tiếng lật sách, bút viết, tiếng gió thổi thoảng qua mang chút se lạnh của màn đêm, tiếng lạch cạch của kim đồng hồ… và rồi , tiếng chuông điểm khoảnh khắc 12 giờ, có lẽ chính lúc này , những con người lái đò vĩ đại ấy đã cảm nhận rõ nét nhất về thời gian. Thời gian nhìn dáng ngồi soạn bài của thầy cô, mà đi qua lặng lẽ, vô tình, để lại dấu ấn trên mái tóc thầy, đôi mắt cô. Ôi! Thời gian lặng lẽ mà sao vô tình đến thế? … Công ơn lớn lao của cô, chúng con không biết phải đền đáp như thế nào? Chúng con biết, nhiều lúc đã làm thầy cô buồn lòng , không vui, chúng con xin hứa sẽ cố gắng học tập hơn nữa để có thể phần nào bù đắp những lỗi lầm của mình. Chúng con biết, thầy cô đã phải vất vả như thế nào khi lái một con đò, bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió, thầy cô vẫn một lòng vì chúng con, che chở, dìu dắt chúng con. Những lúc chúng con chùn bước, bàn tay ấm áp của thầy cô lại nâng đỡ nhẹ nhàng. Những lúc như bất lực, giọng nói truyền cảm lại đến với chúng con, cho chúng con thêm nghị lực. Thầy ơi, cô ơi, ngàn lần chúng con cảm ơn người! Chúng con sẽ cố gắng lắng nghe tiếng thời gian, nắm thật chặt trong tay dòng thời gian của mình,để có thể bước đến bến bờ thành công như niềm hi vọng mà cô dành cho chúng con. Đất nước cho chúng con một quê hương để thương, để nhớ. cha mẹ cho chúng con một hình hài, dáng dấp để sống và học tập. cô cho chúng con một nền tảng vững chắc bước vào đời.

Gửi người cô em yêu quý học sinh của cô :

Trần Thị Mỹ Linh – Lớp 9A

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Học tập
READ:  Từ vựng tiếng Anh về đồ dùng trong nhà đầy đủ nhất | L2r.vn

Bài viết hay nhất